VIETSEC Thị trường chứng khoán Đây là lý do tại sao tôi không bao giờ dính đến FLC – trùm in giấy lộn hút máu cổ đông

Đây là lý do tại sao tôi không bao giờ dính đến FLC – trùm in giấy lộn hút máu cổ đông

Trịnh Văn Quyết và Trịnh Văn Chiến là một cặp trời sinh trong việc kết hợp giữa lòng tham của một con buôn chính trị và một con phe giấy liên tục in ra để làm tiền cổ đông.

Liên minh ma quỷ Quyết – Chiến tươi cười sánh vai

Để tạo ra khối tài sản khổng lồ, Trịnh Văn Quyết Tập đoàn FLC và Bí thư Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến nhiều lần liên kết lập kế hoạch “mua đất” của dân với giá rẻ mạt, rồi bán lại với mức sinh lời gấp 50-60 lần, hút máu của hàng vạn dân nghèo, đẩy họ vào cảnh khốn quẫn khi nhà mất, sinh kế không còn. Đau đớn thay, dân càng nghèo, càng đi vào đường cùng thì liên minh này lại không ngừng bỏ túi khối tài sản kếch xù, một tay thì trở thành tỷ phú đô la ảo thứ hai Việt Nam, một tay thì vung tiền cung phụng cho bồ nhí lên đến vài trăm tỷ đồng, tất nhiên, đó chỉ là bề nổi của một tảng băng chìm.

Trịnh Văn Quyết – một luật sư nghèo nhưng biết thời thế, vung tiền tạo dựng chút quan hệ với giới quan chức địa phương và nhanh chóng vụt sáng thành tỷ phú đô la thứ 2 của Việt Nam, nắm trong tay khối tài sản lên tới hơn 10.000 tỷ đồng nhờ các dự án BĐS rải rác khắp nhiều tỉnh ven biển. Tập đoàn FLC đi đến đâu, dân rơi vào cùng quẫn đến đó, đặc biệt là ở Thanh Hóa. Tất nhiên, phải kể công lớn nhất là Bí thư Trịnh Văn Chiến. Nếu không có ông, ai sẽ thay Quyết cưỡng chế dân, cướp đất, cấm biển, thậm chí cả mồ mả dòng họ tổ tiên cũng không nằm yên. Ai sẽ dốc lòng tạo điều kiện cho Quyết mua đất của dân với giá rẻ mạt rồi quy hoạch bán lại với giá cao gấp 50-60 lần?

Trịnh Văn Quyết – một luật sư nghèo nhưng biết thời thế, vung tiền tạo dựng chút quan hệ với giới quan chức địa phương và nhanh chóng vụt sáng thành tỷ phú đô la thứ 2 của Việt Nam, nắm trong tay khối tài sản lên tới hơn 10.000 tỷ đồng nhờ các dự án BĐS rải rác khắp nhiều tỉnh ven biển. Tập đoàn FLC đi đến đâu, dân rơi vào cùng quẫn đến đó, đặc biệt là ở Thanh Hóa. Tất nhiên, phải kể công lớn nhất là Bí thư Trịnh Văn Chiến. Nếu không có ông, ai sẽ thay Quyết cưỡng chế dân, cướp đất, cấm biển, thậm chí cả mồ mả dòng họ tổ tiên cũng không nằm yên. Ai sẽ dốc lòng tạo điều kiện cho Quyết mua đất của dân với giá rẻ mạt rồi quy hoạch bán lại với giá cao gấp 50-60 lần?

Cặp đôi Quyết – Chiến xem ra phối hợp khá ăn ý. Nếu Bí thư Trịnh Văn Chiến có “quyền sinh quyền sát” đối với sự phát triển của toàn tỉnh Thanh Hóa, lấy đất ở đâu, cho nhà đầu tư nào, bán giá bao nhiêu đối với ông dễ như trở bàn tay. Thì Trịnh Văn Quyết lại là một tay buôn lại sành sỏi, chỉa mục tiêu vào các khu BĐS và du lịch nghỉ dưỡng tiềm năng. Không phải tự nhiên mà bạc tỷ nối đuôi nhau chạy vào túi nếu Quyết – Chiến kinh doanh bất động sản “hiền lành” như cả triệu người khác và làm việc mẫn cán. Họ có chiêu, tay phải họ cầm gươm đi “mua đất” với giá rẻ mạt, tay trái họ ban hành các văn bản quy định về thu hồi đất, “hợp thức hóa” bằng cái gọi là đề án quy hoạch và phát triển tỉnh, che chắn mọi chống đối của người dân hay những phát hiện gian trá do truyền thông khui ra. Họ biết ăn và biết chia. Họ thành công vì đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn.

Quyết – Chiến: cặp đôi “bạc tỷ” của Việt Nam. Người thì trở thành tỷ phú USD thứ hai Việt Nam. Người không kém cạnh với khối tài sản khổng lồ, chỉ tính riêng số tiền cung phụng bồ nhí đã lên đến vài trăm tỷ.

Doanh nghiệp sân sau của Bí thư Thanh Hóa

Để làm rõ khối tài sản của Bí thư Trịnh Văn Chiến có nguồn gốc từ đâu và khổng lồ như thế nào? Quả thật không phải dễ.

Theo những tài liệu thu thập được, việc làm đầu tiên của ông Trịnh Văn Chiến sau khi bỏ ra số tiền 60 tỷ đồng để chạy lên chức Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa năm 2010 là: Ban hành các văn bản để thu hồi lại toàn bộ quỹ đất đai đô thị trên địa bàn TP Thanh Hóa và các mỏ trên toàn tỉnh Thanh Hóa về UBND tỉnh quản lý. Vì ông thừa biết, muốn làm giàu nhanh chóng thì chỉ có đất đai, mỏ… là siêu lợi nhuận để vơ vét.

Khi hàng chục ngàn hét ta đất đô thị, hàng nghìn mỏ đất đá, quặng sắt đã thu về tay mình, ông Chiến đã thực hiện các bước tiếp theo là quy hoạch lại thành các dự án bất động sản và cố tình chỉ định cho các DN sân sau – không cần đấu giá để chia lô bán nền cho dân giá lên đến hàng chục triệu đồng/m2, trong khi chỉ nộp thuế với cái giá “quá bèo” khiến cho ngân sách thất thu mỗi dự án hàng trăm tỷ đồng.

Chỉ cần điểm qua sơ qua vài dự án bất động sản tại Thanh Hóa như: 34 Ngô Từ; Dự án Khu thương mại dịch vụ và dân cư B-TM1 thuộc Khu đô thị mới Đông Hương, Tp Thanh Hóa; dự án Khu biệt thư cao cấp Quảng Cư, Sầm Sơn… Với diện tích hàng chục ha, những dự án bất động sản này đều nằm ở vị trí “đất vàng”, nhưng dưới bàn tay và sự phù phép của Trịnh Văn Chiến, khu đất vàng bị biến thành “giá bèo” khiến cho ngân sách thất thu hàng trăm tỷ đồng.

Từ năm 2010 đến nay, Tổng Công ty Anh Phát – một doanh nghiệp sân sau của ông Chiến có dính dáng đến 62 tỷ đồng tiền của Công ty xây lắp dầu khí PVC Thanh Hóa đang được điều tra có liên quan đến Trịnh Xuân Thanh, đã được ưu ái cấp cho hàng trăm dự án “béo bở” thu lợi bất chính hàng nghìn tỷ đồng để chia chác. Cụ thể như: dự án cải tạo, xây dựng chính điện Khu di tích lịch sử Lam Kinh (tổng vốn đầu tư hơn 1.000 tỷ đồng).

Tại KKT Nghi Sơn, Trịnh Văn Chiến trực tiếp cướp đất của doanh nghiệp và nhân dân để giao cho Tổng Công ty Anh Phát hàng nghìn ha mặt bằng, hàng chục mỏ đất đá, đất rừng. Doanh nghiệp này dưới sự bảo kê của ông đã trở thành “độc cô cầu bại” hoành hoành trong KKT Nghi Sơn: cho các nhà thầu nước ngoài thuê mặt bằng tập kết thiết bị máy móc với giá cắt cổ thu về hàng chục triệu USD, khiến cho nhà thầu uất ức; dự án Lọc hóa dầu bị chậm tín độ, gây thiệt hại cho các bên liên doanh hàng trăm triệu USD; dung túng cho Nhà máy nước Hồ Quế Sơn của Công ty Anh Phát – Sông Chu làm trái bất chấp sự chỉ đạo của cấp trên Nguyễn Xuân Phúc, xây dựng từ tháng 10/2016, bóp nghẹt một doanh nghiệp khác trong tỉnh, đe dọa nguồn nước sạch của hàng ngàn hộ dân trong tỉnh và khu vực lân cận. Chưa kể, hàng đoàn xe tải chở đất đá của Anh Phát ngày đêm giày xéo khiến hệ thống đường 512 và các đường nhánh trong khu vực huyện Tĩnh Gia, KKT Nghi Sơn xuống cấp nghiêm trọng nhưng không bồi thường, đẩy gánh nặng cho ngân sách tỉnh.

Dân kéo đến trụ sở UBND tỉnh Thanh Hóa biểu tình phản đối

Khi còn là Chủ tịch UBND tỉnh, ông Chiến không ngừng “ưu ái” cho các doanh nghiệp sân sau là Anh Phát, Cty XD Miền Trung … ứng hàng nghìn tỷ đồng ngân sách phục vụ các dự án xây dựng cơ bản nhằm kiếm các quả đậm từ 10-20%/tổng vốn công trình. Thậm chí, có những công trình không thi công ông vẫn ký cho ứng vốn. Số dư vốn tạm ứng lớn, nhưng việc hoàn ứng chậm cho đến nay vẫn không thể quyết toán, không thể thu hồi lên đến cả nghìn tỷ đồng. Điển hình là dự án Đường giao thông QL 47 đi đường Hồ Chí Minh (141 tỷ), dự án đường Vành đai phía Tây TP Thanh Hóa (114 tỷ), Nâng cấp đường Hồi Xuân – Tén Tằn (164 tỷ), đường giao thông KKT Nghi Sơn (259 tỷ), đường Phù Nhi – Bản Chai (110 tỷ)…

Dẫn chứng cụ thể là Dự án Khu thương mại dịch vụ và dân cư B-TM1 thuộc Khu đô thị mới Đông Hương; 34 Ngô Từ, TP.Thanh Hóa… Đây là những dự án đã có mặt bằng tương đối “sạch”, thay vì UBND tỉnh Thanh Hóa phải tổ chức đấu thầu giá đất để lựa chọn nhà đầu tư có năng lực, thu tiền sử dụng đất về tối đa cho ngân sách thì ông Chiến đã ủy quyền cho cấp dưới ký ban hành các Quyết định tự lựa chọn nhà đầu tư và ấn định một giá đất rất ưu ái vào năm 2013, khi còn là Chủ tịch UBND tỉnh.

Với dự án Khu thương mại dịch vụ và dân cư B-TM1 thuộc Khu đô thị mới Đông Hương – khu đất vàng, diện tích hơn 29.000m2 mà ngân sách nhà nước chỉ thu về 29 tỷ đồng tiền thuế. Trong khi DN mà ông chỉ định đã bán cho dân giá dao động từ 30-40 triệu đồng/m2. Như vậy ngân sách đã thất thu hàng trăm tỷ đồng từ dự án này là quá rõ.

Dự án 34 Ngô Từ, TP Thanh Hóa ông cũng làm điều tương tự. Tổng Công ty Anh Phát – một doanh nghiệp sân sau của ông và ông Nguyễn Văn Lợi, nguyên Chủ tịch UBND, Bí thư tỉnh ủy thanh Hóa. Đáng lẽ ra sau khi cho chuyển đổi mục đích sử dụng đất, ông phải chỉ đạo cho đấu giá công khai để thu tiền tối đa về cho ngân sách. Ngược lại, ông cho doanh nghiệp phân lô bán nền 139 lô đất từ năm 2013 và ưu ái kéo dài thời gian hoàn thành nghĩa vụ thuế cho nhà nước và mãi đến cuối năm 2015 mới tính giá đất cho doanh nghiệp, với cái giá thấp bèo là 3,3 triệu/m2. Trong khi DN bán hết 139 lô cho dân từ năm 2013 với giá từ 12-18 triệu/m2.

Nói không ngoa khi chính Trịnh Văn Chiến và doanh nghiệp sân sau của ông đang bức tử dự án Lọc hóa dầu tại KKT Nghi Sơn

Nói đến các DN sân sau, ông thao túng, ưu ái ký cho Tổng Công ty Anh Phát hàng nghìn héc ta đất mặt bằng, hàng chục mỏ đất đá trong KKT Nghi Sơn. Ông cũng trực tiếp thò tay vào can thiệp để ép buộc các nhà thầu nước ngoài thi công dự án Lọc hóa dầu thuê lại với giá cắt cổ. Ông chỉ đạo cho Ban Quản lí KKT Nghi Sơn ban hành văn bản gửi đến các nhà thầu với nội dung: Trong KKT Nghi Sơn và Thanh Hóa, Nghệ An thì chỉ có DN Anh Phát mới có đủ năng lực về tài chính, phương tiện máy móc, mỏ đất đá, mặt bằng… để đáp ứng các điều kiện của nhà đầu tư. Việc làm này của ông đã gây ra sự cạnh tranh không lành mạnh, độc quyền, độc đoán khiến cho dự án Lọc hóa dầu chậm tiến độ đến nay còn chưa thể đưa vào vận hành, thiệt hại về vật chất cho các bên liên quan lên đến hàng trăm triệu USD.

Liên minh ma quỷ Quyết – Chiến hút máu, làm giàu trên mồ hôi xương máu của dân

Sự kiện hàng nghìn người dân, ngư dân Sầm Sơn tổ chức biểu tình hồi tháng 03/2016 để đòi lại bãi biển – bến thuyền neo đậu bám biển mưu sinh như một việc tức nước vỡ bờ khi dân không ngừng bị chèn ép. Chắc hơn ai hết, ông Chiến là người hiểu rõ tại sao dân lại bức xúc như thế?

Khi rước Trịnh Văn Quyết Tập đoàn FLC về Thanh Hóa đầu tư 5,5 nghìn tỷ đồng để đổi mới Sầm Sơn, người dân mặc dù đồng ý nhượng lại nhà cửa, ruộng vườn cho dự án mà ông Chiến khởi xướng. Nhưng ông lại “được đằng chân lân đằng đầu”, vì số tiền hàng triệu, chục triệu USD nhận của Trịnh Văn Quyết mà bất chấp luật lệ, đạo đức, tư cách của một lãnh đạo tỉnh Thanh Hóa – lợi dụng Thường trực Tỉnh ủy ban hành văn bản “cướp nốt” vài km bờ biển Sầm Sơn còn sót lại, biến danh thắng này, các bến thuyền neo đậu của ngư dân trở thành tài sản của FLC thu lợi bất chính. Chưa kể, tiền thì ông và Trịnh Văn Quyết ăn chia, còn đoạn đường mấy trăm tỉ đồng phục vụ cho FLC thì ngân sách tỉnh hào phóng lấy tiền thuế của dân để chia, ông trả lời với người dân ra sao?

“Trả lại biển Sầm Sơn” và tiếng kêu ai oán của người dân Thanh Hóa khi bị liên minh Quyết – Chiến bức bách

Khu nghỉ dưỡng cao cấp FLC Sầm Sơn thuộc phạm vi do ông Bí thư Trịnh Văn Chiến quản lý trị giá 5.500 tỷ dọc bờ biển Sầm Sơn đã xua đuổi hàng ngàn hộ dân đang sinh hoạt tại vùng biển này không thể không có sự tiếp tay của ông mà FLC thành công được.

Chưa kể, ông Chiến còn nhất quyết chỉ đạo cưỡng ép 12 hộ dân Sầm Sơn không chịu di dời nhà cửa, ép dân vào đường cùng chỉ vì giá đền bù 1,5 triệu/m2 vuông đất thổ cư, trong khi đó FLC lại quy hoạch chính mảnh đất đó thành biệt thự và chia lô bán với giá 40-60 triệu/m2. Ai đã gây ra cảnh ai oán vì bị cướp đi nhà cửa, ruộng vườn và thậm chí là nghề bám biển mưu sinh? Ai đã biến toàn bộ hàng chục Km bờ biển, bãi biển Sầm Sơn thành của riêng để hơn 80 vạn nhân dân rơi vào cảnh thê thảm, tổ chức mít tinh, biểu tình đòi quyền lợi hợp pháp cho mình hàng tháng ròng nhưng đều kết thúc trong uất hận? Tại sao đường của dân, tiền thuế mồ hôi nước mắt của dân bỏ ra xây mà FLC ngang nhiên chiếm dụng và cấm dân, thu 80 nghìn đồng/xe ô tô đi qua. Nghe đâu chỉ tính riêng tuyến đường làm bằng tiền ngân sách cho dự án của FLC này, ông Chiến đã được “thối lại” gần trăm tỷ xem như lại quả.

Dĩ nhiên làm ăn ở Việt Nam là phải biết “bôi trơn”. Từ một chị bán hàng rong cũng phải móc ra năm bảy trăm cho bọn dân phòng, quản lý thị trường rồi bây giờ là trật tự đường phố. Nhưng đối với trọc phú làm giàu bằng nước mắt và xương máu của nhân dân, họ có cách khác để chi tiền vừa bài bản, thông minh lại được tiếng là giúp cho sự phát triển kinh tế của đất nước. Đó là vẽ dự án, những khu đô thị mới cần phải nổi lên để đẹp mặt thành phố. Phải tạo những khu resort làm mát mặt địa phương đồng thời tạo công ăn việc làm cho người dân. Những bài bản ấy báo chí không lạ, người dân không lạ và dĩ nhiên, lãnh đạo các tỉnh cũng hoàn toàn không lạ.

Tấm ảnh chụp ông Bí thư Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến và đại gia Trịnh Văn Quyết, chủ tịch tập đoàn FLC tươi cười trong một sự kiện khiến cho cả nước cay đắng. Cay đắng vì ông bí thư Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến đang bị dư luận lôi ra ánh sáng vì cung cấp hàng trăm tỷ cho bồ nhí Trần Vũ Quỳnh Anh. Còn ông Trịnh Văn Quyết, chủ nhân ông với các “siêu” quần thể khu nghỉ dưỡng và sân golf ở 6 tỉnh, thành chiếm quỹ đất lên tới 4.124 ha, 3.600 phòng khách sạn và hàng nghìn căn biệt thự. Trịnh Văn Quyết trở thành “ông trùm” địa ốc giàu nhất nước.

Hai con người ấy kề cận tươi cười chụp hình bên nhau tuy không có giá trị là bằng chứng để truy tố nhưng nó có giá trị của sự liên tưởng, một giá trị tuyệt đối làm cho người dân tỉnh ngộ. Ông Chiến lấy đâu ra tiền cho gái nếu không kề vai kẹp cổ Trịnh Văn Quyết? Ông Quyết lấy đâu ra đất để xây resort nếu không cặp cổ ông Chiến dúi những phong bì dày cộm dưới gầm bàn?

Cái tinh thần “quyết chiến” ấy thể hiện trên ánh mắt uất hận của người dân Thanh Hóa. Nó nằm trên các trang mạng xã hội và người dân đã dần biết được câu hỏi “tại sao họ giàu như thế?”

Quyết – Chiến “thân thiết” bên nhau trong mọi sự kiện
Và đây là lý do chính để tôi không bao giờ mua cổ phiếu giấy lộn FLC:

Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa bị chính bồ nhí vạch mặt

Cộng đồng dân Viêt gần đây xôn xao vì tin một hot girl tuổi mới ngoài 30 đã thăng tiến với tốc độ chóng mặt. Nhiều nguồn tin cho rằng người đẹp này có vị trí như hiện nay vì là bồ nhí của Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa. Trần Vũ Quỳnh Anh gần đây đăng tâm thư tố cáo chính người tình của mình.

Trước đó, ngày 8/3 văn phòng Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Hóa đã ra công văn chuyển đến các cơ quan báo chí trong nước cho biết rằng, sự việc bà Trần Vũ Quỳnh Anh-Trưởng phòng Quản lý nhà và Thị trường bất động sản (Sở Xây dựng tỉnh Thanh Hóa) đã được Thường trực Tỉnh ủy Thanh Hóa giao cho Ban Tổ chức Tỉnh ủy kiểm tra để làm rõ việc thăng tiến thần tốc của bà Quỳnh Anh. Trong đó có bàn đến việc cử đi học cao cấp lý luận chính trị tại Học viện Chính trị Hồ Chí Minh; bổ nhiệm cán bộ Sở Xây dựng từ năm 2010-2015.

Như vậy, với công văn nói trên của Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Hóa cho thấy tỉnh này, mà ở đây là ông Trịnh Văn Chiến đã lường trước những hiểm họa có thể đến với mình nên đã ra tay trước, bằng cách yêu cầu Ban Tổ chức Tỉnh ủy ra tay và khi nào có kết luận mới thông báo chi báo chí.

Ngay sau khi có thông báo của Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Hóa, trên diễn đàn báo chí và truyền thông mạng một bức “tâm thư” được cho là của bà Trần Vũ Quỳnh Anh đã được tung lên. Trong bức “tâm thư” này, bà Quỳnh Anh tố cáo các nhà báo trong thời gian qua hãm hại, biến mình thành một kẻ “xấu xa và tội lỗi, hư hỏng, tham vọng, trơ trẽn” bất chấp cả những luân thường đạo lý. Bà còn tố cáo, những hành vi bêu xấu bà chỉ là nhằm thực hiện “mưu đồ của một số người” muốn lấy bà Quỳnh Anh ra như là con tốt để thực hiện một ván cờ chính trị.

Đọc bức “tâm thư” phải thừa nhận rằng, trong tất cả những người đã viết về bà Quỳnh Anh đa phần đều lên án, trong khi họ chưa một lần tiếp xúc, hỏi chuyện.

Bức “tâm thư” chưng ra cho thấy rằng, tài sản được cho là của bà Quỳnh Anh thực ra là thuộc về người mẹ. Ảnh: Facebook

Bà Quỳnh Anh còn khẳng định, tất cả những khối tài sản mà bà đang sử dụng hầu như đều thuộc về gia đình, người thân. Bà chỉ sở hữu một căn nhà và một chiếc xe có trị giá tài sản hơn 1 tỷ đồng. Bà Quỳnh Anh còn cho biết, căn biệt thự ở khu đô thị Bình Minh đáng giá hàng triệu Mỹ kim trên Đại lộ Lê Lợi thành phố Thanh Hóa mà báo chí nói thuộc sở hữu của bà thực ra không phải, người chủ sở hữu thực sự là mẹ bà tên là Vũ Thị Dần.

Tuy nhiên, theo nhà báo Nguyễn Văn Minh của tờ Quân đội nhân dân cho biết rằng, qua trao đổi với ông Tào Quốc Tuấn-Giám đốc Công ty Bình Minh, Chủ đầu tư hu đô thị Bình Minh cho biết, cách đây vài tháng, chính bà Quỳnh Anh đến gặp ông Tuấn để đề nghị sang tên căn nhà cho mẹ cô.

Còn việc thăng tiến của mình, bà Quỳnh Anh cho biết đó là do sự cố gắng, năng lực và trình độ được tập thể ghi nhận. Song, đến tháng 9/2016, khi rộ lên những tin đồn về việc bà là bồ nhí của ông Trịnh Văn Chiến-Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa, bà đã không chịu đựng được những áp lực mà đã xin nghỉ việc từ đó cho đến nay.



Chiếc Cadillac có giá hàng trăm ngàn Mỹ kim không phải đứng tên bà Quỳnh Anh. Ảnh: Facebook

Trong tất cả các tờ báo tham gia vào đánh bà Trần Vũ Quỳnh Anh, mà thực ra là nhắm vào ông Trịnh Văn Chiến báo Thanh Niên là kiên trì nhất. Ngày 10/3, trên báo này có bài báo cho biết rằng, mặc dù tin tức nói bà Trần Vũ Quỳnh Anh đã nộp đơn xin nghỉ việc từ 9/2016 nhưng đến nay bộ phận đảng ủy của Sở Xây dựng vẫn không nhận được bất cứ bản phúc trình nào về tình trạng sinh hoạt đảng của bà Quỳnh Anh được gửi lên đảng bộ cấp trên.

Đồng thời, đảng bộ Khối các cơ quan tỉnh Thanh Hóa (cấp trên của Sở Xây dựng) vẫn chưa nhận được thông báo về việc bà Quỳnh Anh nghỉ việc, cho dù đã 3 tháng trôi qua.

Mặc dù bức “tâm thư” chưng ra được những giấy tờ sở hữu bất động sản nhưng cũng khó có thể xác tín được đó là bức thư do chính bà Trần Vũ Quỳnh Anh viết, bởi vì nó không phải được đưa lên từ Facebook của chính bà, mà là do một tài khoản nặc danh đăng trên Diễn đàn báo chí và Truyền thông nhằm giúp công luận tìm hiểu rõ mọi vấn đề.

Mọi thứ vẫn còn đang ở phía trước, rồi sự thật sẽ được phơi bày. Có điều chúng ta có thể thấy được là uy tín của ông Trịnh Văn Chiến đang sụt giảm hơn bao giờ hết. Những người đồng chí của ông đang nhân cơ hội này để nhảy vào cấu xé, làm thịt ông nhằm chiếm mất khẩu phần đầy béo bỡ mà ông đang nắm trong tay.

Cadillac

Từ năm 26 tuổi, bà Trần Vũ Quỳnh Anh đã mua được nhà giá gần 9 tỷ đồng ở Hà Nội và sở hữu xe Cadillac tiền tỷ.

kiemdinh

Giấy kiểm định xe Cadillac Escaladees Platinum của một người tên Quỳnh Anh. 

Hình ảnh biệt thự tiền tỷ 9 tỷ đồng của bà Trần Vũ Quỳnh Anh tại Hà Nội:

02

Dính đến GÁI thường rất ĐEN và thường có cái kết không có hậu. Khi bệ đỡ chính trị của Quyết còi ngày càng lung lay thì con đường sụp đổ của hàng loạt những công ty sân sau ma cô in giấy kiếm tiền, mafia trong làm ăn, chèn ép dân nghèo, cũng như tranh thủ dựa dẫm vào những thế lực tham ô, tham nhũng đang hoành hành làm bệ đỡ kiếm tiền bất chính thì sớm muộn cũng có cái kết không hậu và sụp đổ. 

Chào thân ái!

 

Author: Samurai

4 bình luận về “Đây là lý do tại sao tôi không bao giờ dính đến FLC – trùm in giấy lộn hút máu cổ đông”
  1. Chính thức xác nhận ĐỨT.
    Chắc đây cũng là lý do Tây nó không phải ngu mà đổ tiền vào cái mớ bòng bong làm tiền bẩn này.




    0



    0
  2. Nát – Quan chức “muỗi” từng Tham ô, tham nhũng mua nhà cho bồ (chỉ là phần nổi của tảng băng chìm được làm án theo chỉ đạo) – vẫn chưa chết sống nhởn nhơ :

    Sau khi khởi tố vụ án, cơ quan điều tra đã làm rõ những hành vi cố ý làm trái các quy định của nhà nước về quản lý kinh tế, gây hậu quả nghiêm trọng và tham ô tài sản của Dương Chí Dũng tại Vinalines bao gồm: Cố ý làm trái các quy định của Nhà nước trong việc phê duyệt đầu tư xây dựng nhà máy sửa chữa tàu biển phía nam với tổng vốn đầu tư gần 4.000 tỉ đồng; cố ý làm trái và tham ô trong việc mua ụ nổi N83 gây thiệt hại cho nhà nước số tiền gần 400 tỉ đồng.

    Trong thương vụ này, ông Dương Chí Dũng đã chỉ đạo các đồng phạm nâng khống số tiền mua ụ nổi để tham ô 1,6 triệu USD chia nhau. Sau khi phát hiện hành vi tham ô, cơ quan điều tra đã lần theo số tiền để xem Dương Chí Dũng sử dụng vào mục đích gì.

    Quá trình điều tra cho thấy ông Dương Chí Dũng sử dụng một phần số tiền tham ô để mua tặng cô “bồ nhí” có tên Ph.T.T – người đã có con riêng với Dương Chí Dũng – 2 căn hộ chung cư. Một căn tại tầng 29 tháp B tòa nhà Skycity, Láng Hạ, Hà Nội, một căn tại tòa nhà Pacific, Lý Thường Kiệt, Hà Nội.

    Câu chuyện về cô người tình Ph.T.T cũng là một dấu mốc gây nên bước ngoặt của cuộc đời Dương Chí Dũng. Cô gái này sinh năm 1982, quê ở huyện Thiệu Hóa, Thanh Hóa trong một gia đình có hoàn cảnh kinh tế hết sức khó khăn. Chính vì thế, Ph.T.T chỉ học đến lớp 10 thì phải bỏ học giữa chừng và được một người họ hàng đón ra Hà Nội làm giúp việc gia đình.

    Sau khi ra Hà Nội, quen với cuộc sống đô thị, Ph.T.T đã bắt đầu thấy chán cảnh làm người giúp việc nên đã bỏ gia đình người thân, xin ra ngoài thuê nhà ở riêng và đi làm tiếp viên cho một số nhà hàng ăn uống. Trong một lần đi nhậu, Dương Chí Dũng tình cờ gặp Ph.T.T và yêu cầu Ph.T.T tiếp rượu.

    Thấy cô gái nói chuyện có duyên, Dương Chí Dũng đã phải lòng và sau đó hai người đến với nhau. Ph.T.T đã sinh cho Dương Chí Dũng một đứa con trai. Có lẽ vì sự ràng buộc đó nên Dương Chí Dũng đã tìm mọi cách cung phụng cho cô bồ nhí không công ăn việc làm và đứa con trai ngoài giá thú của mình.

    Dương Chí Dũng đã đưa tiền để Ph.T.T mua, đứng tên 2 căn hộ cao cấp. Điều ấy cho thấy cô gái này được Dương Chí Dũng cưng chiều đến mức nào và có lẽ chính vì động lực kiếm tiền nuôi cô bồ này nên ông Dũng đã rơi vào con đường phạm tội.




    0



    0
  3. Việt Nam thuộc nhóm có tỷ lệ hối lộ, tham nhũng cao nhất khu vực châu Á-Thái Bình Dương

    Malaysia, Việt Nam, Pakistan, Mongolia, Indonesia, Ấn Độ, Campuchia là những nước có tỷ lệ hối lộ, tham nhũng cao nhất khu vực châu Á – Thái Bình Dương theo báo cáo mới đây của Tổ chức Minh bạch Quốc tế.

    Tổ chức Minh bạch Quốc tế vừa công bố kết quả khảo sát về tình trạng tham nhũng tại 16 quốc gia và vùng lãnh thổ thuộc khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Cuộc khảo sát được thực hiện từ tháng 7/2015 đến tháng 1/2017 với sự tham gia của 21.861 người dân.

    Theo Tổ chức Minh bạch Quốc tế, bản báo cáo được công bố vào thời điểm quan trọng khi rất nhiều quốc gia trong khu vực đang chuẩn bị chương trình nghị sự của mình theo Các Mục tiêu Phát triển Bền vững của Liên Hiệp Quốc – chương trình đưa ra các ưu tiên phát triển quốc gia cho năm 2030 bao gồm rất nhiều lĩnh vực, trong đó có cả mục tiêu giảm tham nhũng và hối lộ.

    Việt Nam là 1 trong 2 quốc gia có tỷ lệ hối lộ cao nhất khu vực

    Tổ chức Minh bạch Quốc tế cho hay cứ 4 người tham gia khảo sát thì có hơn 1 người cho biết họ phải đưa hối lộ để tiếp cận với các dịch vụ công. Dựa trên tỷ lệ hối lộ của từng quốc gia và vùng lãnh thổ cũng như quy mô dân số, tỷ lệ này tương đương với con số có khoảng 900 triệu người dân châu Á (28%) phải chi hối lộ để bôi trơn 6 dịch vụ công thiết yếu là: trường học, bệnh viện, văn bản nhà nước, các dịch vụ công cộng, cảnh sát và tòa án.

    Trong đó, hai quốc gia có tỷ lệ hối lộ cao nhất là Việt Nam và Ấn Độ. Tại Việt Nam, có gần 2/3 số người tham gia khảo sát cho biết họ phải hối lộ khi tiếp cận với các dịch vụ công (65%), tỷ lệ hối lộ của Ấn Độ là 69%.

    Trong khi đó, Nhật Bản, Hàn Quốc, Hồng Kông và Úc là các quốc gia có tỷ lệ hối lộ thấp nhất, trong đó, Nhật Bản chỉ có 0,2%.


    (Nguồn: Tổ chức Minh bạch Quốc tế)

    Báo cáo của tổ chức cũng cho thấy tỷ lệ tham nhũng trong 9 nhóm công vụ cụ thể được phân loại bao gồm: Cảnh sát, Pháp luật, Văn phòng Chính phủ, Hội đồng địa phương, Thủ tướng/Chủ tịch nước, Dịch vụ thuế, Quản lý Kinh tế, Tòa án/Xét xử và Phụ trách về tôn giáo. Trong đó, lực lượng cảnh sát được đánh giá là nhóm nhận hối lộ thường xuyên nhất. Có tới 39% người tham gia khảo sát cho biết họ nghĩ rằng phần lớn hoặc tất cả cảnh sát đều nhận hối lộ.

    Tại các nhóm dịch vụ công khác, Việt Nam và Ấn Độ là hai quốc gia có tỷ lệ hối lộ cao nhất trong lĩnh vực y tế (đều ở mức 59%), đồng thời cũng là hai quốc gia có tỷ lệ hối lộ cao nhất trong lĩnh vực giáo dục (Việt Nam: 57% và Ấn Độ: 58%). Đáng chú ý, trong lĩnh vực làm việc với cảnh sát, kết quả khảo sát ghi nhận có tới hơn 61% người dân Việt Nam hối lộ lực lượng chức trách này.

    Việt Nam là một trong những quốc gia tồn tại nhiều vấn đề tham nhũng nghiêm trọng nhất

    Theo công bố của Tổ chức Minh bạch Quốc tế, Malaysia và Việt Nam dường như là hai quốc gia tồn tại các vấn đề về tham nhũng nghiêm trọng nhất của khu vực.

    Liên quan đến thông tin khảo sát nhận định về tình trạng tham nhũng tại quốc gia tăng hay giảm trong một năm qua, 56% người Việt chọn phương án tăng; tỷ lệ này ở Indonesia là 65%, ở Malaysia là 59% và ở Trung Quốc có 73% số người tham gia cho rằng tình trạng tham nhũng gia tăng tại quốc gia này trong vòng 3 năm qua.


    (Nguồn: Tổ chức Minh bạch Quốc tế)




    1



    0
Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *