VIETSEC Thị trường chứng khoán 42 năm giải phóng Việt Nam được gì

42 năm giải phóng Việt Nam được gì

30 tháng Tư năm 2017 này nữa là 42 năm Việt Nam nằm trong gọng kềm của chế độ CS Bắc Việt. 41 năm nhân dân Việt Nam chịu quá nhiều áp bức, bóc lột, tham nhũng, xã hội VN bị hố sâu ngăn cách nghèo giàu, văn hóa VN bị tàn phá. 42 năm đất nước Việt Nam bị Trung Cộng quan thầy của Đảng Nhà Nước CSVN xâm chiếm mất Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, 80% Biển Đông. Hai quần đảo Hoàng sa và Trường Sa của VN bị TC lấy một phần lớn làm huyện Tam Sa sáp nhập vào tỉnh Hải Nam của TC.

Nếu nhìn lại Việt Nam Cộng hoà ở Miền Nam trước 30-4- 1975, VNCH khai nguyên và tồn tại mấy chục năm toàn trong thời chiến tranh. Dân chủ, tự do của VNCH mới xây dựng và trong thời chiến. Thế mà người dân VNCH, từ Bến Hải đến Cà mau có tự do và dân chủ nhiều hơn đồng bào của mình ở ngòai Miền Bắc CS từ Bến Hải trở ra Lạng Sơn, Cao Bằng.

Về chánh trị, VNCH trên thực tế và pháp lý, thực chất và thực sự có hiến pháp, có quốc hội, có đối lập, có tam quyền phân lập, hành pháp, lập pháp, tư pháp phân nhiệm và thực thi rõ ràng. Có lấn quyền, ủy quyền nhưng có tranh đấu, có sửa chữa để hiến pháp là đạo luật tối thượng của chánh quyền.

Trong xã hội có tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do xuất bản, tự do tổ chức và hội họp, tự do cư trú, đi lại trong ngoài nước.

Có báo của tư nhân, có nghiệp đòan của nhà báo, của công nhân, có biểu tình ủng hộ, biểu tình chống chánh phủ. Dĩ nhiên tự do, dân chủ không toàn thiện, toàn mỹ, nhưng có và phát triển càng ngày tốt đẹp hơn.

Về kinh tế thời VNCH nhớ lại sống dễ làm sao ấy dù có chiến tranh. Anh chạy xích lô ở Saigon sáng cũng có thể ăn tô phở, chiều có thể lai rai chai bia Con Cọp. Một giáo sư dạy học lương trên năm sáu ngàn, ở trọ và cơm tháng khỏang 500$. Nông nghiệp hiện đại hoá với lúa Thần Nông, phát triển không bao giờ bị thiếu ăn. Kỹ nghệ cơ bản đã bắt đầu luyện thép, làm xi măng, dệt may, dây điện, bóng đèn, xà bông bột, bột ngọt, đồ họp cung ứng cho quân đội.

Nên cứ mỗi lần mùa Quốc Hận 30 tháng Tư đến, người dân Việt từ Bắc chí Nam, từ thành thị đến thôn quê ngậm ngùi, uất hận. Người của VN Cộng Hòa còn kẹt trong nước thì thương tiếc ngày cũ, phải khổ nhục hiện thời. Quân nhân VNCH kẻ đã chết thì mồ siêu mả lạc, người còn sống thì bị kỳ thị, thiệt thòi thua công dân hạng hai. Hàng mấy trăm ngàn quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hoà đã hy sinh bảo vệ Miền Nam trong cuộc chiến tranh tự vệ chánh đáng, các nghĩa trang của những tử sĩ của Việt Nam Cộng Hòa ấy bị CS tịch thu làm khu quân sự, bỏ hoang hay san bằng, tàn phá – như trả thù người chết.

42 năm Đảng Nhà Nước CSVN gồm thâu được cả nước, người dân VN quá nhiều khổ nhục trong thời CS cai trị VN. Người VN, truyền thông “trai thời trung hiếu làm đầu/ Gái thời tiết hạnh là câu trau mình” mà trí sĩ yêu nước Đồ Chiểu đã mô tả thành thơ – qua thời CS cuộc đời trở nên vô cùng bi đát, thê thảm. Nam vì muốn giúp gia đình, tham gia chương trình xuất khẩu lao động của Đảng Nhà Nước CS, cầm cố ruộng vườn, nhà cửa, vay ngân hàng để có tiền đi “làm thủ tục đầu tiên” lo hối lộ cho cán bộ, đảng viên CS để được đi “xuất khẩu lao động”. Đến nơi bị các chủ nhơn giữ thông hành, visa, bắt làm việc trối chết, trả tiền công rẻ mạt như lao nô. Tòa đại sứ và lãnh sự của VNCS không can thiệp, như đem con bỏ chợ.

Nữ thì một số lớn vì cuộc sống quá nghèo nàn, gia đình quá thiếu thốn phải hy sinh đi làm nô lệ tình dục cho người Nam Hàn, Đài Loan, Miên, Mã lai dưới hình thức lường gạt của các dịch vụ thông đồng, ăn chia với cán bộ đảng viên CS qua việc xin visa xuất cảnh, vay tiền ngân hàng đóng lệ phí, để thành “cô dâu” Nam Hàn, Đài Loan, Mã Lai. Có người chịu không nổi phải nhảy lầu tự tử, thảm thương.

Còn người nữ trong nước, cảnh bán trôn nuôi miệng, bị và lây bịnh xã hội, Sida hay Aids tỷ lệ cao nhứt nhì Á châu. Mỹ phải giúp tiền để ngăn chận.

Dân làm ăn chân chính càng làm càng nghèo. Nông dân bị chính sách trưng dụng đất đai của Đảng Nhà Nước cưỡng chế lấy núm ruột của dân, trả rẻ mạt như cướp giựt. Những oan khuất này người dân từ bắc chí nam, từ thành thị đến thôn quê phải chịu, tạo thành phong trào Dân Oan khắp nước.

Còn công nhân thì bị Đảng Nhà Nước ép giá lương tiền rẻ để thu hút đầu tư ngọai quốc, để giá thành sản phẩm rẻ dễ “xuất khẩu” hàng hóa, bắt làm việc không đủ sống và với điều kiện lao động, môi trường rất tồi tệ. Công nhân biểu tình, đình công, lãng công đòi tăng lương trở thành phong trào ngay trong chế độ CS kềm kẹp cấm biểu tình lãng công.

Còn đất nước VN thì bị TC xâm lấn, mà Đảng Nhà Nước gần như bất động và thông đồng trước đà xâm lăng của TC. Ngòai biển, TC tung ra một bản đồ hình lưỡi bò liếm hết 80% Biển Đông của VN. TC dựa vào công hàm bán nước của Thủ Tướng CS Hà nội Phạm văn Đồng, lấy hai đảo phần lớn Hòang sa và Trường sa làm Huyện Tam sa sáp nhập vào lãnh thổ TC.

Trên đất liền, TC lấy Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc và mướn nhiều vùng đất của các tỉnh sát biên giới VN và TQ, hợp đồng trên nửa thế kỷ. TC còn mướn vùng Cao Nguyên của VN, khai thác bauxite. TC lập xóm, làng, xây chùa Ông, chùa Bà, đưa công nhân qua ở như VN là làng xóm ở nước nhà của họ vậy.

Các tôn giáo phần lớn bị CS Hà nội đối xử như lực lượng phản động. CS Hà nội dàn dựng lập ra các giáo hội do CS lãnh đạo, chỉ huy, người dân gọi là “giáo hội quốc doanh” và triệt hạ các giáo hội độc lập, thuần túy, chân truyền. CS Hà nội có lúc cử một trung tướng công an làm Trưởng Ban tôn giáo.

Thành phần dân chúng yêu nước, trí thức, luật sư, bác sĩ, nhà báo, sinh viên, nhà tu lên tiếng đòi tự do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền cho VN một cách ôn hòa, thì CS Hà nội cho côn đồ đánh đập ngòai đường hay bắt vào tù, dùng luật hình để truy tố một cách khiên cưỡng, như luật rừng.

Chế độ CS Hà nội thì vẫn độc tài đảng trị toàn diện. Họ mở cửa kinh tế, theo kinh tế thị trường nhưng theo định hướng xã hội chủ nghĩa; tức là khoá chặt chánh trị tức Đảng CS vẫn là đảng độc quyền, độc tài đảng trị toàn diện. CS tạo ra một thời kỳ tư bản hoang dã mà cán bộ đảng viên CS và tài phiệt ngọai quốc cấu kết thành một giai cấp mới, tư bản đỏ ở thành thị và cường hào ác bá đỏ ở nông thôn. Giai cấp này vay nợ ngọai quốc để làm và “rút ruột công trình” ba đời người dân trả không hết nợ. Giai cấp này hưởng thụ giàu sang mua xe loại sang trọng nhứt thế giới, máy bay riêng để đi, gỏi bạc tỷ Đô la ra dấu ở ngọai quốc, ăn chơi phung phí như chưởi vào mặt dân nghèo VN.

41 năm đất nước và nhân dân VN nằm trong gọng kềm CS Hà nội, đã rơi vào hòan cảnh thê thảm hơn tình hình của thời kỳ người dân Tunisia, Ai cập, Libya đứng lên lật đổ độc tài, tạo nên Mùa Xuân Á rập.

VN là một quốc gia dân tộc bất khuất, từng đánh đuổi quân Tàu, quân Pháp thực dân, kiên cường nhứt Đông Nam Á. VN là một quốc gia dân tộc có lúc thịnh suy nhưng anh hùng hào kiệt đời nào cũng có, như nhà chiến lược chiến tranh nhân dân Nguyễn Trải từng nói. VN trong khúc quanh của thế kỷ 20 và 21, có một Việt Nam hải ngọai gần ba triệu người sống tại các đại siêu cường thế giới, Tây Âu, Bắc Mỹ, Úc châu. Không lẽ VN không có người yêu nước. Không lẽ dân chúng Việt Nam cam chịu nổi khổ nhục vì CS hòai hay sao?

 

Author: Mr Bean

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *